A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

Người đồng nghiệp tôi yêu!

Có nghề nào hạnh phúc đến thế chăng?

Nghề mình đó với bảng đen phấn trắng

Gieo yêu thương vào tâm hồn trong trắng

Mang đến cho đời nhiều hoa trái ngát hương

Đó là những vần thơ da diết viết về nghề mà tôi lựa chọn gắn bó suốt cuộc đời – nghề giáo. Cứ mỗi lần tháng 11 ùa về, đến cái ngày mà cả năm mới có một lần để nhắc học trò nhớ về thầy cô của mình, nhắc đến ngày Nhà giáo Việt Nam thì mọi kí ức của thời mới bước chân vào nghề lại ùa về. Kí ức đó gắn liền với một người đồng nghiệp mà tôi vô cùng quý mến, biết ơn và tôn trọng đó chính là cô Trần Thị Hợp.

Cô là người đã dìu dắt tôi từ những ngày đầu tiên tôi đặt chân vào ngôi trường Nguyễn Khả Trạc mến yêu. Cô đã chắp cánh cho ước mơ, hoài bão tươi đẹp về sự nghiệp trồng người và cả niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống.

Tôi nhớ như in những ngày đầu tiên bước chân lên bục giảng để truyền đạt kiến thức cho học sinh, tôi vô cùng hồi hộp và lo lắng. Làm sao để có được phong thái, tác phong sư phạm mẫu mực; làm sao để có thể giảng bài được hay, dễ hiểu; làm sao để có thể thu hút các con học sinh nhất…  Và cô với tư cách là tổ trưởng đã nhiệt tình, tận tâm chỉ bảo. Bên ngoài dáng vẻ mảnh khảnh, gương mặt hiền hậu là một tính cách cương trực, nghiêm túc với nghề. Thời gian ấy, cô rất nghiêm khắc với tôi, có những lúc cô phê bình thẳng thắn tôi vì chuyên môn chưa tốt, chưa biết cách giữ nề nếp lớp, chưa giữ vở cho học sinh sạch đẹp. Nhưng nhờ có sự nghiêm khắc như vậy của cô mà tôi mới phấn đấu và quyết tâm nỗ lực hết mình để dần hoàn thiện bản thân hơn. Ngoài công tác giảng dạy trên trường, lớp, cô còn dành rất nhiều thời gian để truyền đạt những kinh nghiệm của mình cho lớp giáo viên trẻ chúng tôi để chúng tôi có thể cùng nhau dạy dỗ lớp trẻ hôm nay nên người và đó cũng là tình yêu cháy bỏng của cô đối với nghề, với các thế hệ học trò. Điều đó làm tôi càng kính trọng và yêu quý cô nhiều hơn.

Cô Hợp mang dáng dấp của người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không quên đi nét truyền thống trong mình. Không phải phóng đại, nhưng cô là người phụ nữ giỏi việc nước, đảm việc nhà. Cô luôn nhiệt tình tham gia các hoạt động của trường, nhiều năm đạt danh hiệu Giáo viên xuất sắc. Cô cũng là người giữ lửa và ngọn lửa ấy luôn bùng cháy trong gia đình nhỏ hạnh phúc của cô.

Tôi đang cảm nhận từng ngày không khí hân hoan của tháng Hiến chương Nhà giáo. Và tôi không thể nào quên những kỉ niệm, những ấn tượng đậm sâu về người cô đồng nghiệp. Cô không chỉ là một người đồng nghiệp mẫu mực, mà với tôi cô như một người mẹ, một người chị vô cùng đáng kính. Cảm ơn cô, nhờ cô mà em thêm tin, thêm yêu với nghề giáo, một nghề thầm lặng nhưng cũng thật nhiều vinh quang.

     Người viết: Ngô Thị Minh Giang- GVCN lớp 1C


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Liên kết
Đang chờ cập nhật
Thống kê truy cập
Hôm nay : 35
Tháng 12 : 394